Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ

Nội Dung Bài Viết

Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ

Bài văn mẫu Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ giúp các em nắm được những đặc sắc về nghệ thuật, nội dung của đoạn thơ. Qua đó, đúc rút cho bản thân kinh nghiệm làm văn cảm nhận hiệu quả.
Đề bài: Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ
I. Dàn ý Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ (Chuẩn)
1. Mở bài
– Giới thiệu về tác giả Thế Lữ và bài thơ “Nhớ rừng”.– Dẫn dắt vào đoạn 3 bài thơ : Sự nuối tiếc của con hổ về một thời oanh liệt.
2. Thân bài
* Nhớ về khung cảnh hùng vĩ của rừng già:
– “Đêm vàng”, “ánh trăng tan”: vẻ đẹp lộng lẫy, diễm lệ.→ Con Hổ say mê với khoảnh khắc diệu kì của thiên nhiên, thưởng thức vẻ đẹp của tạo hoá.
* Nhớ về quá khứ hào hùng, oanh liệt đã qua:
– Điệp từ “đâu” đặt đầu câu nghi vấn nhấn mạnh niềm tiếc nhớ ngẩn ngơ của chúa sơn lâm:+ Nhớ về những ngày tháng đẹp đẽ, oanh liệt thuở xưa.+ Dưới cơn mưa rung chuyển đại ngàn “Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn”, chúa sơn lắm lặng ngắm “giang sơn đổi mới”.
– “Đâu những bình minh cây xanh nắng gọi”: Biện pháp tu từ nhân hoá cùng việc sử dụng các từ ngữ tượng hình, tường thanh, tác giả đã dựng nên một bức tranh rừng buổi bình minh thật đẹp.– Hình ảnh “những chiều lênh láng máu sau rừng”: gợi ra chiến thắng oanh liệt → Tư thế lẫm liệt, kiêu hùng của chúa sơn lâm.-“Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!”: Câu cảm thán “Than ôi!”: đặt đầu câu khắc hoạ nỗi xót xa, đơn đau đến tận cùng của hổ khi phải đối mặt với những giả dối, tầm thường nơi thực tại.
3. Kết bài
Khẳng định lại giá trị đoạn thơ.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ (Chuẩn)
Thế Lữ sinh năm 1907, được xem là người mở đường tinh anh cho phong trào Thơ Mới Việt Nam. Ông để lại cho nền văn học nước nhà nhiều tác phẩm tiêu biểu như: Vàng và máu, Mấy vần thơ, Bên đường thiên lôi,…Đặc biệt, phải kể đến “Nhớ rừng”- một tác phẩm nổi bật trong phong trào thơ Mới. Tác phẩm đã mượn lời con hổ lúc sa cơ để nói lên nỗi nhớ tiếc quá khứ, niềm uất hận khôn nguôi và khát khao tự do của những người tri thức đương thời. Đặc biệt, đoạn thơ thứ ba, tác giả đã làm nổi bật niềm tiếc nuối quá khứ huy hoàng của chúa sơn lâm khi hiện tại bị giam cầm, tù hãm:
Bài thơ “Nhớ rừng” được viết theo thể 8 chữ với 5 đoạn thơ, mỗi đoạn gắn với một nét tâm trạng của nhân vật trữ tình. Khổ thứ 3 của bài thơ là nỗi hoài niệm về quá khứ huy hoàng, oanh liệt của chúa sơn lâm nơi rừng già:
“Nào đâu những đêm vàng bên bờ suốiTa say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Hai tiếng “Nào đâu” cất lên trong nỗi niềm tiếc nhớ, thất vọng bởi đó chỉ còn là một kỉ niệm đẹp của quá khứ đã qua. Nằm trong cũi sắt, con hổ những đêm vàng, ánh trăng hiền dịu tan vào dòng suối dịu ngọt, ta được thưởng thực trọn vẹn đêm trăng nơi núi rừng, mê say với khoảnh khắc diệu kì của thiên nhiên. Quá khứ thật ảo mộng, thật nên thơ, trong chốn hùng vĩ, chúa sơn lâm được tự do tận hưởng, vui thú với con mồi, vui thú với thiên nhiên. Còn gì vui sướng, bình yên hơn thế? Nhưng đó chỉ là dĩ vãng mà thôi!
“Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngànTa lặng ngắm cảnh giang sơn ta đổi mới?”
Con hổ tiếc nhớ những đêm trăng vàng, tiếc nhớ cả những cơn mưa rừng ào ạt. Chốn hiện tại bị giam cầm, chúa sơn lâm nào được đắm mình trong những cơn mưa của tự nhiên, được vẫy vùng giữa giọt thiên nhiên với cây rừng, gió rú. Điệp từ “đâu” đặt đầu câu nghi vấn nhấn mạnh niềm tiếc nhớ ngẩn ngơ của chúa sơn lâm đồng thời thể hiện được niềm tự hào những ngày tháng đẹp đẽ thuở xưa: .
Giữa những cơn mưa rừng lay trời chuyển gió, chúa sơn lâm vẫn ngạo nghễ, đối mặt và tận hưởng. Thời tiết khắc nghiệt, bản lĩnh phi thường, chúa sơn lắm lặng ngắm “giang sơn đổi mới”. Hai câu thơ cất lên âm vang vẻ đẹp của tâm hồn nhân vật trữ tình, một kẻ mê say với thiên nhiên, một kẻ mê đắm và tự hào về đất nước khi thấy giang sơn mình ngày một thay da, đổi thịt “Ta lặng ngắm cảnh giang sơn ta đổi mới”.
Ánh chiều vội tắt, đêm trăng vội tàn cũng là lúc bình minh lên, sức sống của một ngày mới bắt đầu. Chúa sơn lâm say mình trong giấc ngủ bình mình giữa khúc nhạc rừng của chim ca, gió hát:
Đâu những bình minh cây xanh nắng gộiTiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Vương quốc chúa sơn lâm từng ngự trị không chỉ nên thơ, hoang dại, hùng vĩ mà còn căng tràn nhựa sống. Biện pháp tu từ nhân hoá cùng việc sử dụng các từ ngữ tượng hình, tường thanh, tác giả đã dựng nên một bức tranh rừng buổi bình minh thật đẹp. Rừng hoan ca với đủ thanh âm và màu sắc, có ánh hồng của màu nắng lúc bình minh, có màu xanh bát ngát của núi rừng, có tiếng chim ca hót. Lời thở than cất lên từ câu hỏi tu từ một lần nữa là nỗi cảm thán, xót xa khi nhìn lại quá khứ. Sau những cơn mưa xối xả của đại ngàn đêm xuống, bình minh đến, ánh nắng của mặt trời buổi sớm mai hoà cùng thanh âm của cảnh vật làm cho khu rừng càng trở nên trong trẻo, sinh động hơn bao giờ hết. Giữa nắng mai đại ngàn, vạn vật thức giấc khởi đầu ngày mới, chúa sơn lâm lại một cõi đi vào giấc ngủ của mình sau đêm dài. Cái xôn xao, thanh âm rạo rực của vạn vật tạo nên bản nhạc du dương đưa hổ vào giấc ngủ “tưng bừng”.
“Đâu những chiều lênh láng máu sau rừngTa đợi chết mảnh mặt trời gay gắtĐể ta chiếm lấy riêng phần bí mật?”
Khi hoàng hôn dần buông, mặt trời dần thay da đổi thịt, mang trên mình sắc máu gay gắt, rực rỡ. Hình ảnh “những chiều lênh láng máu sau rừng” gợi liên tưởng đến chiến thắng oanh liệt của chúa sơn lâm đồng thời cũng gợi ra sắc đỏ gay gắt, rực rỡ của ánh mặt trời cuối ngày. Thời điểm mặt trời khuất rạng cũng là khi hổ bắt đầu ngày lao động của mình. Đêm tối lạ lẫm và đầy sợ hãi kia thuộc hoàn toàn về nó. Đó là một không gian ngự trị “riêng phần bí mật” của chúa sơn lâm.
Hàng loạt những hình ảnh đầy đẹp đẽ, hào hùng được tác giả liệt kê, kết hợp với những câu hỏi tu từ và hàng loạt câu phủ định đã diễn tả niềm nuối tiếc khôn nguôi của chúa sơn lâm về một quá khứ đầy hủy hoàng, vinh quang và tự do. Để rồi, trong cơn sóng lòng, bật lên một tiếng khóc nghẹn đầy đau đớn:
“- Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!”
Điệp từ “nào đâu”, “đâu” được sử dụng liên tiếp. Câu cảm thán “Than ôi!” đặt đầu câu càng khắc hoạ nỗi xót xa, đớn đau đến tận cùng của hổ khi phải đối mặt với những giả dối, tầm thường nơi thực tại, rời xa dĩ vãng huy hoàng của cuộc đời. thể hiện nỗi tiếc nuối khôn nguôi của cuộc đời.
Có thể khẳng định đoạn 3 là một trong những đoạn thơ hay nhất của bài. Nó không chỉ khắc họa được bức tranh tứ bình đầy màu sắc của chốn đại ngàn mà còn bộc lộ chân thực tâm trạng bất lực và khát vọng tự do mãnh liệt của hổ. Từ đó, gián tiếp thể hiện được nỗi lòng tác giả trước cảnh đất nước lầm than và nỗi niềm thiết tha với tự do.
—————HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-kho-tho-thu-3-bai-nho-rung-cua-the-lu-69325n.aspx Bên cạnh bài Cảm nhận khổ 3 bài thơ Nhớ rừng, các em có thể tham khảo thêm một số tác phẩm cùng chủ đề như: Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng, Cảm nhận về khổ thơ cuối của bài thơ Nhớ rừng, Cảm nhận về bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ, Phân tích 2 khổ thơ đầu trong bài thơ Nhớ rừng hiểu thêm về những đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của bài thơ các em nhé.

#Cảm #nhận #về #khổ #thơ #thứ #bài #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

Bài văn mẫu Cảm nhận về đoạn thơ thứ 3 trong bài “Nhớ rừng” của Thế Lữ giúp các em học sinh nắm được những nét đặc sắc về nghệ thuật và nội dung của đoạn thơ. Làm như vậy, họ tự đúc kết cho mình những kinh nghiệm để việc viết lách trở nên hiệu quả.

Thảo luận: Cảm nhận trong đoạn thơ thứ ba trong bài “Nhớ rừng” của Thế Lữ

Mục lục bài viết:
I. Sơ đồ chi tiết
II. ví dụ thử nghiệm

Cảm nhận trong đoạn thơ thứ ba trong bài “Nhớ rừng” của Thế Lữ

I. Nêu cảm nhận trong đoạn thơ thứ 3 của bài Nhớ rừng của Thế Lữ (Chuẩn)

1. Khai giảng lớp

– Giới thiệu tác giả Thế Lữ và bài thơ Nhớ rừng.
– Dẫn đến đoạn 3 của bài thơ: Con Hổ tiếc một thời oanh liệt.

2. Cơ thể

* Sống lại khung cảnh hùng vĩ của khu rừng cổ thụ:

– “Đêm vàng”, “vầng trăng khuyết”: vẻ đẹp lộng lẫy, tráng lệ.
→ Con Hổ bị mê hoặc bởi khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên, tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên.

* Nhắc lại quá khứ hào hùng, oanh liệt:

– Từ “ở đâu” ở đầu câu nghi vấn nhấn mạnh sự tiếc nuối ngơ ngác của vua rừng:
+ Nhớ về những ngày tháng tươi đẹp oanh liệt đã qua.
+ Dưới cơn mưa lớn rùng mình “Nơi mưa ngày gió ngả ngàn phương”, chúa sơn lâm thẫn thờ dõi theo “giang sơn đổi mới”.

– “Nơi cây xanh gọi bình minh”: Với việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa và sử dụng từ tượng hình, tác giả đã tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp của cánh rừng lúc bình minh.
– Hình ảnh “những buổi chiều đẫm máu sau rừng”: gợi lên chiến công hiển hách → Tư thế oai hùng, anh dũng của vị vua rừng.
– “Chao ôi! Giờ vinh quang còn đâu!”: Câu cảm thán “Chao ôi!”: Mở đầu câu miêu tả nỗi đau đớn, xót xa của con hổ trước sự dối trá, tầm thường của hiện thực.

3. Kết luận

Khẳng định lại giá trị của đoạn thơ.

II. Bài văn mẫu bình luận đoạn 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ (mặc định)

Lữ sinh năm 1907 được coi là người mở đầu cho phong trào Thơ mới Việt Nam. Ông đã để lại nhiều tác phẩm tiêu biểu cho nền văn học nước nhà như: Vàng và máu, Mấy câu thơ, Phía bên trời,… Hơn hết phải kể đến “Nhớ rừng” – một tác phẩm nổi bật trong thể thơ lục bát. sự chuyển động. . Tác phẩm mượn lời con hổ lúc lâm trận để nói lên nỗi nhớ quá khứ, nỗi uất hận khôn nguôi và khát vọng tự do của người trí thức đương thời. Đặc biệt, ở câu thơ thứ ba, tác giả nêu bật niềm tiếc nuối về quá khứ huy hoàng của vị vua rừng khi hiện đang bị giam giữ, giam cầm:

Bài thơ “Nhớ rừng” được viết theo thể 8 chữ với 5 khổ thơ, mỗi khổ đều gắn với một đặc điểm tâm trạng của nhân vật trữ tình. Dòng thứ ba của bài thơ là nỗi nhớ về quá khứ oanh liệt của vị vua chúa trong rừng già:

“Còn đâu những đêm vàng bên suối
Bạn cho tôi uống một cốc kem lót dưới ánh trăng?

Hai chữ “Đâu rồi” cất lên đầy tiếc nuối, hụt hẫng vì nó chỉ là chuyện tốt đẹp của quá khứ. Nằm trong chuồng sắt, cọp trong những đêm vàng, ánh trăng dịu dàng hòa vào dòng suối ngọt ngào, ta tận hưởng đêm trăng rằm giữa núi rừng, mê mẩn trước khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên. Quá khứ thật mộng mơ, thật thơ mộng, ở nơi hùng vĩ, vua sơn lâm tự do vui thú, săn mồi, hòa mình vào thiên nhiên. Còn gì vui sướng và bình yên hơn thế? Nhưng đó chỉ là quá khứ!

“Còn đâu những ngày mưa quay nghìn hướng?
Tôi đã lặng nhìn khung cảnh đổi mới của đất nước ta chưa? ”

Con hổ nhớ những đêm trăng vàng và những cơn mưa rừng hoành hành. Ở nơi giam cầm hiện tại, chúa sơn lâm có thể được hòa mình vào cơn mưa thiên nhiên, được khuấy động giữa những giọt thiên nhiên với cây rừng, tiếng gió hú. Từ “đâu” ở đầu câu văn gợi tả nỗi nhớ khôn nguôi của chúa sơn lâm, đồng thời thể hiện niềm tự hào về những ngày xưa tốt đẹp.

Giữa cơn mưa rừng rung trời chuyển gió, chúa sơn lâm vẫn ngạo nghễ, giễu cợt và giễu cợt. Thời tiết khắc nghiệt, lòng dũng cảm phi thường, Chúa sơn lâm rất bình tĩnh để xem “giang sơn đổi mới”. Hai câu thơ âm vang vẻ đẹp tâm hồn của người trữ tình, của con người tha thiết với thiên nhiên, con người tha thiết và tự hào về Tổ quốc khi thấy đất nước mình từng ngày thay da đổi thịt. Hãy nhìn vào bối cảnh cải cách của chúng ta. “

Ánh chiều tàn nhanh chóng, đêm trăng sáng cũng là lúc bình minh lên, sức sống của một ngày mới bắt đầu. Chúa sơn lâm chìm trong giấc ngủ say giữa rừng nhạc chim hót và gió hót:

Mặt trời mọc của cây xanh và mặt trời ở đâu?
Tiếng chim hót trong giấc ngủ phấn khởi của chúng ta?

Vương quốc của chúa sơn lâm từng ngự trị không chỉ thơ mộng, hoang sơ, hùng vĩ mà còn tràn đầy sức sống. Sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá và sử dụng từ tượng hình, tác giả đã tạo nên một hình ảnh tuyệt đẹp của cánh rừng lúc bình minh. Rừng hân hoan trong mọi âm thanh và sắc màu, nó có ánh hồng của mặt trời bình minh, màu xanh ngút ngàn của núi rừng và tiếng chim hót. Lời than thở của câu hỏi tu từ một lần nữa là một lời cảm thán, một nỗi tủi hổ khi nhìn về quá khứ. Sau những cơn mưa xối xả của đêm đại ngàn, bình minh ló dạng, ánh nắng ban mai hòa cùng âm thanh của cảnh vật khiến khu rừng trở nên rực rỡ và có sức sống hơn bao giờ hết. Giữa cái nắng ban mai tuyệt vời, vạn vật bừng tỉnh bắt đầu một ngày mới, chúa sơn lâm trở về một cõi chìm trong giấc ngủ say sau đêm dài. Âm thanh xôn xao của tất cả tạo nên một bản nhạc du dương đưa con hổ vào giấc ngủ “tưng bừng”.

“Còn đâu những buổi chiều đẫm máu sau rừng
Tôi đang đợi nắng nóng
Hãy để tôi giữ bí mật một phần? “

Khi hoàng hôn dần lặn, mặt trời dần thay da, đổi thịt, khoác lên mình màu máu rực rỡ dữ dội. Hình ảnh “những buổi chiều đẫm máu sau rừng” gợi lại chiến công hiển hách của vua sơn lâm đồng thời cũng gợi lên màu đỏ thẫm, đỏ rực của mặt trời cuối ngày. Thời điểm mặt trời lặn cũng là lúc hổ bắt đầu ngày làm việc. Đêm đáng sợ kỳ lạ đó hoàn toàn thuộc về cô. Đó là một không gian ngự trị “phần riêng tư” của vua rừng.

Hàng loạt hình ảnh đẹp đẽ, hào hùng được tác giả liệt kê, kết hợp với câu hỏi tu từ và hàng loạt điệp ngữ phủ định thể hiện niềm tiếc thương khôn nguôi của vị vua rừng xanh về một quá khứ đầy tàn khốc, vinh quang và tự do. Sau đó, trong tim đập dồn dập, một tiếng kêu đau đớn và bị bóp nghẹt vang lên:

“- Ở đó! Giờ huy hoàng còn đâu! ”

Các từ “where”, “where” được sử dụng liên tiếp. Cảm thán “Ouch!” Câu đầu miêu tả nỗi buồn, nỗi đau của con hổ cho đến phút cuối khi phải đối mặt với sự giả dối và tầm thường của thực tại, từ giã quá khứ huy hoàng của cuộc đời. thể hiện những hối tiếc không ngừng trong cuộc sống.

Đoạn 3 có thể coi là một trong những đoạn thơ hay nhất. Nó không chỉ khắc họa hình ảnh muôn màu muôn vẻ của tứ đại sơn hà mà còn bộc lộ chân thực tâm trạng bơ vơ và khát vọng tự do mãnh liệt của con hổ. Từ đó gián tiếp bộc lộ tình cảm của tác giả đối với cảnh đất nước khốn khó và niềm tha thiết yêu tự do.

—– ĐÃ KẾT THÚC ——

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-kho-tho-thu-3-bai-nho-rung-cua-the-lu-69325n.aspx
Ngoài bài thơ Nghe khổ 3 của bài thơ Nhớ rừng, các em có thể tham khảo các tác phẩm khác cùng chủ đề như: Phân tích hình ảnh tứ bình trong Nhớ rừngCảm nhận về dòng cuối của bài thơ Nhớ rừng, Cảm nhận về bài thơ Nhớ rừng của LữXem lại hai khổ thơ đầu của bài thơ Nhớ rừng để hiểu rõ hơn những nét độc đáo về nội dung và nghệ thuật của bài thơ.

Xem thêm

Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ

Bài văn mẫu Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ giúp các em nắm được những đặc sắc về nghệ thuật, nội dung của đoạn thơ. Qua đó, đúc rút cho bản thân kinh nghiệm làm văn cảm nhận hiệu quả.
Đề bài: Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ
I. Dàn ý Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ (Chuẩn)
1. Mở bài
– Giới thiệu về tác giả Thế Lữ và bài thơ “Nhớ rừng”.– Dẫn dắt vào đoạn 3 bài thơ : Sự nuối tiếc của con hổ về một thời oanh liệt.
2. Thân bài
* Nhớ về khung cảnh hùng vĩ của rừng già:
– “Đêm vàng”, “ánh trăng tan”: vẻ đẹp lộng lẫy, diễm lệ.→ Con Hổ say mê với khoảnh khắc diệu kì của thiên nhiên, thưởng thức vẻ đẹp của tạo hoá.
* Nhớ về quá khứ hào hùng, oanh liệt đã qua:
– Điệp từ “đâu” đặt đầu câu nghi vấn nhấn mạnh niềm tiếc nhớ ngẩn ngơ của chúa sơn lâm:+ Nhớ về những ngày tháng đẹp đẽ, oanh liệt thuở xưa.+ Dưới cơn mưa rung chuyển đại ngàn “Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn”, chúa sơn lắm lặng ngắm “giang sơn đổi mới”.
– “Đâu những bình minh cây xanh nắng gọi”: Biện pháp tu từ nhân hoá cùng việc sử dụng các từ ngữ tượng hình, tường thanh, tác giả đã dựng nên một bức tranh rừng buổi bình minh thật đẹp.– Hình ảnh “những chiều lênh láng máu sau rừng”: gợi ra chiến thắng oanh liệt → Tư thế lẫm liệt, kiêu hùng của chúa sơn lâm.-“Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!”: Câu cảm thán “Than ôi!”: đặt đầu câu khắc hoạ nỗi xót xa, đơn đau đến tận cùng của hổ khi phải đối mặt với những giả dối, tầm thường nơi thực tại.
3. Kết bài
Khẳng định lại giá trị đoạn thơ.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 bài Nhớ rừng của Thế Lữ (Chuẩn)
Thế Lữ sinh năm 1907, được xem là người mở đường tinh anh cho phong trào Thơ Mới Việt Nam. Ông để lại cho nền văn học nước nhà nhiều tác phẩm tiêu biểu như: Vàng và máu, Mấy vần thơ, Bên đường thiên lôi,…Đặc biệt, phải kể đến “Nhớ rừng”- một tác phẩm nổi bật trong phong trào thơ Mới. Tác phẩm đã mượn lời con hổ lúc sa cơ để nói lên nỗi nhớ tiếc quá khứ, niềm uất hận khôn nguôi và khát khao tự do của những người tri thức đương thời. Đặc biệt, đoạn thơ thứ ba, tác giả đã làm nổi bật niềm tiếc nuối quá khứ huy hoàng của chúa sơn lâm khi hiện tại bị giam cầm, tù hãm:
Bài thơ “Nhớ rừng” được viết theo thể 8 chữ với 5 đoạn thơ, mỗi đoạn gắn với một nét tâm trạng của nhân vật trữ tình. Khổ thứ 3 của bài thơ là nỗi hoài niệm về quá khứ huy hoàng, oanh liệt của chúa sơn lâm nơi rừng già:
“Nào đâu những đêm vàng bên bờ suốiTa say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Hai tiếng “Nào đâu” cất lên trong nỗi niềm tiếc nhớ, thất vọng bởi đó chỉ còn là một kỉ niệm đẹp của quá khứ đã qua. Nằm trong cũi sắt, con hổ những đêm vàng, ánh trăng hiền dịu tan vào dòng suối dịu ngọt, ta được thưởng thực trọn vẹn đêm trăng nơi núi rừng, mê say với khoảnh khắc diệu kì của thiên nhiên. Quá khứ thật ảo mộng, thật nên thơ, trong chốn hùng vĩ, chúa sơn lâm được tự do tận hưởng, vui thú với con mồi, vui thú với thiên nhiên. Còn gì vui sướng, bình yên hơn thế? Nhưng đó chỉ là dĩ vãng mà thôi!
“Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngànTa lặng ngắm cảnh giang sơn ta đổi mới?”
Con hổ tiếc nhớ những đêm trăng vàng, tiếc nhớ cả những cơn mưa rừng ào ạt. Chốn hiện tại bị giam cầm, chúa sơn lâm nào được đắm mình trong những cơn mưa của tự nhiên, được vẫy vùng giữa giọt thiên nhiên với cây rừng, gió rú. Điệp từ “đâu” đặt đầu câu nghi vấn nhấn mạnh niềm tiếc nhớ ngẩn ngơ của chúa sơn lâm đồng thời thể hiện được niềm tự hào những ngày tháng đẹp đẽ thuở xưa: .
Giữa những cơn mưa rừng lay trời chuyển gió, chúa sơn lâm vẫn ngạo nghễ, đối mặt và tận hưởng. Thời tiết khắc nghiệt, bản lĩnh phi thường, chúa sơn lắm lặng ngắm “giang sơn đổi mới”. Hai câu thơ cất lên âm vang vẻ đẹp của tâm hồn nhân vật trữ tình, một kẻ mê say với thiên nhiên, một kẻ mê đắm và tự hào về đất nước khi thấy giang sơn mình ngày một thay da, đổi thịt “Ta lặng ngắm cảnh giang sơn ta đổi mới”.
Ánh chiều vội tắt, đêm trăng vội tàn cũng là lúc bình minh lên, sức sống của một ngày mới bắt đầu. Chúa sơn lâm say mình trong giấc ngủ bình mình giữa khúc nhạc rừng của chim ca, gió hát:
Đâu những bình minh cây xanh nắng gộiTiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Vương quốc chúa sơn lâm từng ngự trị không chỉ nên thơ, hoang dại, hùng vĩ mà còn căng tràn nhựa sống. Biện pháp tu từ nhân hoá cùng việc sử dụng các từ ngữ tượng hình, tường thanh, tác giả đã dựng nên một bức tranh rừng buổi bình minh thật đẹp. Rừng hoan ca với đủ thanh âm và màu sắc, có ánh hồng của màu nắng lúc bình minh, có màu xanh bát ngát của núi rừng, có tiếng chim ca hót. Lời thở than cất lên từ câu hỏi tu từ một lần nữa là nỗi cảm thán, xót xa khi nhìn lại quá khứ. Sau những cơn mưa xối xả của đại ngàn đêm xuống, bình minh đến, ánh nắng của mặt trời buổi sớm mai hoà cùng thanh âm của cảnh vật làm cho khu rừng càng trở nên trong trẻo, sinh động hơn bao giờ hết. Giữa nắng mai đại ngàn, vạn vật thức giấc khởi đầu ngày mới, chúa sơn lâm lại một cõi đi vào giấc ngủ của mình sau đêm dài. Cái xôn xao, thanh âm rạo rực của vạn vật tạo nên bản nhạc du dương đưa hổ vào giấc ngủ “tưng bừng”.
“Đâu những chiều lênh láng máu sau rừngTa đợi chết mảnh mặt trời gay gắtĐể ta chiếm lấy riêng phần bí mật?”
Khi hoàng hôn dần buông, mặt trời dần thay da đổi thịt, mang trên mình sắc máu gay gắt, rực rỡ. Hình ảnh “những chiều lênh láng máu sau rừng” gợi liên tưởng đến chiến thắng oanh liệt của chúa sơn lâm đồng thời cũng gợi ra sắc đỏ gay gắt, rực rỡ của ánh mặt trời cuối ngày. Thời điểm mặt trời khuất rạng cũng là khi hổ bắt đầu ngày lao động của mình. Đêm tối lạ lẫm và đầy sợ hãi kia thuộc hoàn toàn về nó. Đó là một không gian ngự trị “riêng phần bí mật” của chúa sơn lâm.
Hàng loạt những hình ảnh đầy đẹp đẽ, hào hùng được tác giả liệt kê, kết hợp với những câu hỏi tu từ và hàng loạt câu phủ định đã diễn tả niềm nuối tiếc khôn nguôi của chúa sơn lâm về một quá khứ đầy hủy hoàng, vinh quang và tự do. Để rồi, trong cơn sóng lòng, bật lên một tiếng khóc nghẹn đầy đau đớn:
“- Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!”
Điệp từ “nào đâu”, “đâu” được sử dụng liên tiếp. Câu cảm thán “Than ôi!” đặt đầu câu càng khắc hoạ nỗi xót xa, đớn đau đến tận cùng của hổ khi phải đối mặt với những giả dối, tầm thường nơi thực tại, rời xa dĩ vãng huy hoàng của cuộc đời. thể hiện nỗi tiếc nuối khôn nguôi của cuộc đời.
Có thể khẳng định đoạn 3 là một trong những đoạn thơ hay nhất của bài. Nó không chỉ khắc họa được bức tranh tứ bình đầy màu sắc của chốn đại ngàn mà còn bộc lộ chân thực tâm trạng bất lực và khát vọng tự do mãnh liệt của hổ. Từ đó, gián tiếp thể hiện được nỗi lòng tác giả trước cảnh đất nước lầm than và nỗi niềm thiết tha với tự do.
—————HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-kho-tho-thu-3-bai-nho-rung-cua-the-lu-69325n.aspx Bên cạnh bài Cảm nhận khổ 3 bài thơ Nhớ rừng, các em có thể tham khảo thêm một số tác phẩm cùng chủ đề như: Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng, Cảm nhận về khổ thơ cuối của bài thơ Nhớ rừng, Cảm nhận về bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ, Phân tích 2 khổ thơ đầu trong bài thơ Nhớ rừng hiểu thêm về những đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của bài thơ các em nhé.

#Cảm #nhận #về #khổ #thơ #thứ #bài #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

  • Tổng Hợp: Du Lịch Sen Vàng
  • #Cảm #nhận #về #khổ #thơ #thứ #bài #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button